Viết thơ về thầy cô

Hầu hết trong chúng ta ai cũng từng trải qua những tháng ngày gắn bó với mái trường thân yêu, nơi đó có bạn bè, sách vở, bục giảng và đặc biệt nhất là những thầy cô ân cần, trìu mến, dạy dỗ chúng ta từng con chữ, kiến thức. Thầy cô là những người thiêng liêng, cao cả truyền đạt cho chúng ta những điều hay, lẽ phải và sự hiểu biết trong cuộc sống, giúp cho ta chuẩn bị đủ hành trang bước vào đời. Một chút tri ân, cảm tạ qua vài dòng thơ là điều cần thiết để ta gửi đến người thầy người cô của mình. Hãy cùng tham khảo những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất dưới đây để gửi tặng thầy cô của mình các bạn nhé.

Bạn đang xem: Viết thơ về thầy cô


Nội dung bài viết

Những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay và ý nghĩa được yêu thích nhất

Những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay và ý nghĩa được yêu thích nhất

*

1. Cô giáo trẻ – Nguyễn Ký

Hôm nay em trở lại trườngĐể cùng các cháu mến thương của mìnhRa đi lúc sáng bình minhĐường làng vắng vẽ ân tình tuổi thơ

Đi nhanh không kẻo trể giờNông nông xe ít mình chờ chắc hơnLòng buồn vì quá cô đơnDuyên tình chưa có tự hờn bản thân

Lúc nhỏ việc học chuyên cầnĐến khi tốt nghiệp mấy lần đổi nơiBây giờ chắc ổn định rồiNăm nay sẽ có lứa đôi cùng về

Hè sau mình sẽ về quêBáo với cha mẹ tràn trề niềm vuiRồi đây cha mẹ có suiNăm sau có cháu của tui với bà.

2. Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nayCon bỗng thấy tóc thầy bạc trắngCứ tự nhủ rằng đó là bụi phấnMà sao lòng xao xuyến mãi không nguôiBao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lạiMái chèo đó là những viên phấn trắngVà thầy là người đưa đò cần mẫnCho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôiCho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

3. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ruDở hay thầy cũng chọn ru khúc nàyLời ru của gió màu mâyCon sông của mẹ đường cày của chaBắt đầu cái tuổi lên baThầy ru điệp khúc quê nhà cho emYêu rồi cũng nhớ yêu thêmTình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!Thầy không ru đủ nghìn câuBiết con chữ cũng đứng sau cuộc đờiTuổi thơ em có một thờiƯớc mơ thì rộng như trời, ngàn nămNhư ru ánh lửa trong hồnCái hoa trong lá, cái mầm trong câyThầy ru hết cả mê sayMong cho trọn ước mơ đầy của em.Mẹ ru em ngủ tròn đêmThầy ru khi mặt trời lên mỗi ngàyTrong em hạt chữ xếp dàyĐừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơmTừ trong vòm mát ngôi trườngXin lời ru được dẫn đường em đi(Con đường thầy ngỡ đôi khiTuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)Hẳn là thầy cũng già thôiHóa thân vào mỗi cuộc đời các emThì dù phấn trắng bảng đenHành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

4. Cô ơi

Rời mái trường thân yêuBao năm rồi cô nhỉ?Trong em luôn đọng lạiLời dạy bảo của côNgày ấy vào mùa thuBước chân em rộn rã…Cô không lời từ giãXa trường tự lúc nàoEm ngỡ như chiêm baoCô về đâu, chẳng biết?Vẫn vang lời tha thiếtTừ giọng cô dịu hiềnThời gian bước triền miênCô chưa lần quay lạiChúng em nhớ cô mãiMong thấy cô trở vềLúc xưa cô vỗ về…Nay chúng em khôn lớnNgày rời trường gần đếnBao giờ gặp lại cô?!


5. Công ơn dạy dỗ

Tháng mười một đông bắt đầu se lạnhGió đầu mùa đẩy mạnh tiễn thu điÔi cái ngày nhà giáo vẫn khắc ghiSao quên được trò ghì ơn nghĩa đó.

Xa trường cũ dù lâu rồi vẫn nhớLời thầy cô còn muôn thuở trong timỦ giấc mơ , trò mải miết lặng imChưa từng nghĩ sẽ tìm thăm trường cũ .

Cô nâng niu dạy trò từng nét chữNhư mẹ hiền nâng giữ đứa con yêuThầy ân cần giảng dạy biết bao điều” Đạo làm người ” sao kêu trò quên được.

Thầy cô hỡi ! Dù dòng đời xuôi ngược” Người lái đò” vẫn mãi lướt trên sôngVà mãi hoài che chắn những cơn giôngVì trò quyết gian nan không quản ngại.

Mặc trò có luôn ham chơi , khờ dạiThầy cô càng cố nhẫn nại khuyên rănSuốt một đời chèo chở những gian truânCười rạng rỡ , mặc chân người mỏi mệt .

Trò nhiều vậy sao thầy cô nhớ hếtTrò chẳng buồn , trò biết thầy cô ơiGiờ đây trò đang rảo bước muôn nơiLòng mãi nhớ về nơi mình từng sống.

Hiến chương đến trò càng thêm khát vọngƯớc thầy cô luôn sống mãi thọ trườngLuôn an bình mạnh khỏe ấm tình thươngĐể tô vẽ những con đường em bước


Ngày nhà giáo trò nơi xa thầm ướcMuốn về thăm hay được tặng chút quàThương thầy cô vất vả chẳng nề hàƠn nghĩa nặng thiết tha trò mãi giữ.

*

6. Tặng thầy cô 20/11

Em vẫn thường nhắc đến mùa thuBông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏBài tập đọc năm nao em còn nhớDẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môiChỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏMải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc saiDường như cô già đi mấy tuổiĐến khi em hiểu điều đơn giản ấyCô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kiaLà một lớp người lớn lên và biết sốngMặt đất như trời xanh mơ mộngBông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xaLối trường cũ thoảng hương cỏ mậtBài tập đọc khóa bình minh thứ nhấtCả cuộc đời cô dõi bóng theo em …


7. Nhớ ơn thầy cô

Nghĩa tình lớn rộng của Thầy CôNăm tháng nuôi trồng những ước mơCông lao xây thành vui mộng lắmÂn đức trao dành các em thơ

Cô Thầy cho ta nhưng ước mơDẫn nối đưa đường mọi tuổi thơMãi mãi trong tâm ghi nhớ nhéNghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô

Tên vàng hai tiếng gọi Thầy CôCả đời răn dậy các em thơLời dạy ghi lòng sao chép nhớCâu răn khắc dạ mãi không mờ

Bảng đen lưu lại muôn điều tốtPhấn trắng trao đời vạn ước mơCông ơn ghi tạc muôn đời nhớNghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô.

8. Chúc thầy cô 20/11

Nhân ngày Nhà giáo năm nầy:Tôi đây xin chúc cô thầy khỏe ra!Chúc cho hạnh phúc cả nhà!Chúc cho nghề nghiệp giỏi ra thêm nào!Chúc cho sức khỏe dồi dào!Chăm lo giáo dục nâng cao không màng.Tương lai nghề nghiệp vững vàngGia đình đầm ấm, nồng nàn nghĩa nhân.Công lao dạy dỗ ân cầnThầy cô vất tấm thân trong nghềDạy từng câu chữ a, êBiết bao thế hệ sang về thành danhBiết bao em út trưởng thànhCũng nhờ gương sáng, thanh danh của thầy.Kính thầy bậc trọng làm thầyNhân ngày Nhà giáo lòng đầy biết ơn!

9. Chúc mừng thầy cô

“Muốn sang thì bắc cầu KiềuMuốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”Lời ca văng vẳng đâu đâyNồng thơm hương sữa dâng đầy khát khaoDù cho xa mãi phương nàoÂn tình thầy dạy làm sao quên lời.Dù cho đi bốn phương trờiNghĩa nhân một thuở trọn đời không quên.

10. Người lái đò thầm lặng

Thầy cô thắp sáng ước mơBảng đen phấn trắng, tuổi thơ học trò,Dạy cho em bao điều hayDạy cho cái chữ, lời hay nghĩa đầy,Nâng niu từng nét ngoằn ngoèoÊ a đọc viết, khoằng khoèo thuở xưa.Bây chừ rời mái trường xưaEm còn nhớ mãi thuở chưa xa trườngNhớ hồi cắp sách đến trườngThầy cô yêu quý, mái trường thân thương,Có hàng phượng vĩ nở hoaVui cùng bạn hữu, cùng hoà hát ca.Hôm nay ngày tết cô thầyBùi ngùi nhớ mãi, công thầy ơn côDày công phí sức từng ngàyBụi phấn bục giảng, tóc đầy phấn bay,Chỉ mong cho chúng trò thơCông thành danh toại, căn cơ vào đời.


Một đời ghi nhớ dạy rănĐiều hay lẽ phải, đã ăn vào lòng,Dù rằng đi dặm đường đờiVẫn còn văng vẳng bao lời thầy cô,Xin cho gửi chút đôi lờiChúc thầy cô khỏe, trọn đời an khang.

*

11. Thầy tôi

Ước gặp thầy cũ trường xưaNắm tay thật chặc cười đùa thật vuiKể lại cảm xúc bùi ngùiNhắc về kỷ niệm tới lui mượn bài

Cái thời ngớ ngẩn không phaiThầy nhìn gương mặt biết ngay học tròLười biếng ẩn chứa nỗi loLoay hoay bối rối vòng vo trả lời

Cho xơi điểm bảy nhớ đờiHạ trung bình cộng buồn ơi cuối kỳNhững lúc cắp sách đi thicâu cuối khó quá ngồi lì trầm ngâm

Chờ khi cả lớp tan tầmNhờ thầy hướng dẫn mới an tâm vềCon toán một thời đam mơLàm em nhớ mãi viết thơ tặng thầy.

12. Ước mơ giảng đường

Tuổi thơ sáng sáng đến trườngThầy cô dạy bảo, học đường ê aNào là học múa học caHọc vầng học chữ, học cả tình thươngThầy cô dìu dắt trăm đườngDạy cho trò nhỏ con đường tiến thân.

Rồi khi em xa mái trườngDạt dào cảm xúc, ngôi trường thân yêuXa thầy xa cô mến yêuXa cây phượng vĩ bao nhiêu tháng ngàyNơi em vui chơi chốn nàyBóng cây che mát những ngày xa xưa.

Hôm nay em đến nơi đâyTìm về trường cũ thăm thầy với cô,Hàng cây vẫy lá gọi chàoSân trường vẫn rộn, ồn ào học sinhThầy cô vẫn luôn nhiệt tìnhMãi mang tâm huyết hết mình nhân văn.

Em vui mừng chào thầy côMừng ngày nhà giáo, mến cô quý thầyVui như thời học nơi nàyCòn nghe lời dạy, điều hay mỗi ngàyƯớc ao mai lớn sau nàyTiếp bước nghề giáo làm thầy làm cô.

13. Người đi dệt ước mơ

Chiều buông rộn tiếng ve ngânBước chân thầy bỗng chậm dần đường xưaMột đời dệt thảm ước mơĐể em có một tuổi thơ huy hoàng

Đò đầy gánh ước mơ sangĐổ về bến hẹn vững vàng thầy traoThời gian tựa giấc chiêm baoQuay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông

Cảm ơn bao ước mơ hồngDưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùiHôm nay vững bước đường đờiNhờ công thầy đã một đời bón chăm.

14. Một thời khó quên

Giờ chơi trẻ nhỏ nô đùaMình ngồi nhớ lại bao mùa hè quaNgôi trường ân nghĩa đậm đàBiết bao thế hệ đi ra thương trường

Thầy cô nối tiếp tình thươngChèo đò đưa đón dẫn đường cho điUốn nắn dạy dỗ từng lyCòn bắt quỳ gối mỗi khi la rầy

Tuổi thơ tôi học ở đâyGiờ thành cô giáo lại quay trở vềMĩm cười sung sướng tràn trềBiết bao kỷ niệm quay về tuổi thơ.

Xem thêm: Mẹo Xử Trí Khi Bị Kiến Ba Khoang Đốt Vào Mùa Mưa, Gợi Ý Cách Xử Trí Khi Bị Kiến Ba Khoang Đốt

15. Người yêu trẻ

Mỗi ngày hai buổi đi vềCỏ cây tươi tốt sum xê bên đườngSáng nay dậy sớm đến trườngÁo dài tươm tất khai trương ngày đầu

Tuy rằng trường ở vùng sâuQuan tâm trường học hàng đầu của dânThầy cô khi có việc cầnXem cô thầy giáo người thân của mình

Bà con rất có nghĩa tìnhLà niềm an ủi nghề mình nhà xaBao năm trường học ở nhàNăm nay tốt nghiệp mới ra nơi nầy

Rất may là được về đâyChính quyền làng xóm đong đầy tình thươngSáng ra ở mọi ngã đườngTrẻ thơ đến lớp vào trường thật ngoan.

*

16. Ơn nghĩa thầy cô

Bến đậu ngàn năm trải nghĩa thầyBao đời gọi trẻ ý vàng xâyBền tâm vững dạ thuyền nhân đẩyBiển sắc rừng hương chữ đạo vầyBện ngữ chân thành cho kẻ lấyBan lời thiện chí để người gâyBàn tay vẽ thắm điều răn dậyBảng phấn hằn in dưỡng mộng đầy.

17. Lời của thầy

Rồi các em một ngày sẽ lớnSẽ bay xa đến tận cùng trờiCó bao giờ nhớ lại các em ơiMái trường xưa một thời em đã sốngNơi đã đưa em lên tầm cao ước vọngVị ngọt đầu đời bóng mát ca daoThủa học về cái nắng xôn xaoLòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tớiThầy trò mình cũng có lúc chia xaSao lòng thầy canh cánh nỗi thiết thaMuốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủCác em mang theo mỗi bước hành trìnhCác em lúc nào cũng nhớ đừng quên:Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngãChim tung trời bay bỗng cánh thanh niênỞ nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miềnỞ nơi đâu có thầy luôn thương nhớ.

18. Nhớ thầy cô

Nhớ mái trường thời phấn trắng bảng đenLớp học cũ những ngày lao xao nắngThời gian qua để yên từng khoảng lặngChạm vô tình mới thấy mắt cay cay.

Người đi rồi nên nào có đâu hayLớp học cũ giờ đón người trò mớiMột góc lòng rêu phong trong chờ đợiNhớ quên gì mà mãi chẳng về thăm?

Trang vở còn lưu lại cả tháng nămMàu mực cũ chưa vội nhòe nét chữKỷ niệm ấy cả đời này vẫn giữĐã qua rồi mà như cứ vừa đây.

Ai bước về trường cũ chiều nayLễ Hiến Chương ngày nào còn hay mất?Ai đã nhặt chiếc lá vàng đem cấtHéo mất rồi sao vẫn chẳng buông đi?

Đứng giữa giảng đường đại học đôi khiMuốn tìm lại ngày Hiến Chương năm ấyNơi góc lớp một màu hoa giấyTiếng hát mừng vang giữa lớp đâu đây…

Mái trường xưa bóng dáng của Cô ThầyBài học dở dang đến bây giờ vẫn nhớThèm được hát ngây thơ như một thuởÔm bó hoa dâng trước lớp trao Người…

19. Hoa học trò

Mái trường thân mến của tôi ơiĐã mấy mùa trăng mấy tuổi rồiMà sao ngói vẫn tươi màu đỏTường vẫn còn in vết cỏ xanh

Tôi đã về đây dưới mái trườngNgôi trường thân thuộc vẫn như xưaHàng cây đứng tuổi phai màu nắngBáo hiệu mùa xuân đã trở về

Xuân sang vạn vật mang hơi ấmCành lá chồi non nảy lộc mầmXuân về thầy cô thêm một tuổiĐón xuân mang ánh nắng xuân tràn

Bây giờ trường cũ đã khác rồiKhông còn ngói đỏ một màu tươiTiếng chim ríu rít trên cành láThầy cô đã đến lúc về già.

20. Bàn tay của cô

Có một miền đất rất xaNơi bàn tay cô để lạiBàn tay ngọt ngào hoa tráiThành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêmLung linh ánh đèn tỏa sángMỗi ngày đứng trên bục giảngDắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trờiTrên bàn tay cô đã dắtBàn tay lặng thầm dìu dắtCho em cả một bầu trời.

*

21. Nghĩ về thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êmNắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nướcXa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngượcThấp thoáng chao nghiêng…Khiến con chạnh nhớ về NgườiVà câu chuyện năm xưa…

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưaLặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngượcKhách sang sông tiếp hành trình phía trướcCó ai nhớ chăng hình ảnh con đò?Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờCon muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đạiCon đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấyTrên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

22. Bụi phấn xa rồi – Thái Mộng Trin

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phaiThương nhớ ngày xưa chất ngất hồnMột mình thơ thẩn đi tìm lạiMột thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng meBảng đen nằm nhớ người bạn trẻBụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ bây giờ xa tôi lắmMỗi đứa một nơi cách biệt rồi!Cuộc đời cũng tựa như trang sáchThư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt bây giờ để nhớ ai???Buồn cho năm tháng hững hờ xaTìm đâu hình bóng còn vương lại?Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bàiTừng trang giáo án vẫn còn nguyênCuộc đời cho dẫu về muôn nẻoVẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

23. Nhớ cô giáo trường làng cũ – Nguyễn Văn Thiên

Bao năm lên phố, xa làngNhớ con bướm trắng hoa vàng lối quêNhớ bài tập đọc a êThương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờTay cô cầm ấm đến giờ lòng em.Vở ngày thơ ấu lần xemTình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chìThấm màu mực đỏ điểm ghi bên lềThương trường cũ, nhớ làng quêMơ sao được một ngày về thăm Cô !

24. Hoa và ngày 20/11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấyCòn rung rinh sắc thắm tươi20-11 ngày năm ấyThầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắngTóc xanh cài một nụ hồngNgỡ mùa xuân sang quáHọc trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…Xuân sang, thầy đã bốn mươiMái tóc chuyển màu bụi phấnNhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…Tà áo dài trắng nơi nao,Thầy cô – những mùa quả ngọtEm bỗng thành hoa lúc nào.

25. Ươm mầm

Học sinh như những trồi nonNếu không chăm bẵm chỉ còn cây khôMay mà có các thầy côkhông quản khó nhọc chăm lo cho trồiGiờ trồi đã lớn khôn rồiTình cô trồi sẽ trọn đời không quên.

*

26. Vào vùng ước mơ

Những người đi bắc nhịp cầuĐưa bao thế hệ đi vào văn minhTâm tư mang nặng nghĩa tìnhThầy cô thương mến bóng hình còn inVùng quê hiếu học Đức linhCó bao hoa trái sản sinh đức tàiHướng về điểm sáng tương laiTiếp nhiều thé hệ nối dài ước mơBay cao xa đến bến bờQuê hương đất nước mong chờ tuổi xuânThầy cô chấp cánh, căng buồmTuổi xuân thẳng tiến vào vùng ước mơ.

27. Nhớ ơn thầy

Em nhớ mãi thầy cô nghĩa nặngĐôi vai oằn lẳng lặng chiều naoCất lên tiếng nói ngọt ngàoĐang dìu dắt những ước ao học trò.

Nhiều lúc thấy sầu lo trong dạBởi thầy cô vất vả một đờiKhông hề bỏ trẻ chơi vơiDù luôn khó nhọc vẫn cười sướng vui.

Chỉ mong được đẩy lùi cực khổCho cô thầy bớt đỡ mệt hơnAn nhiên tự tại cõi hồnƠn người khắc giữ tim con mỗi ngày.

Giữ lại nét thơ ngây đã cũDưới mái trường đã phủ rong rêuGợi ta suy nghĩ bao điềuCô thầy là những tình yêu vô bờ.

28. Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì phải nhớ nguồnĂn quả thì phải nhớ người trồng câyDạy ta biết chữ hôm nayThành người có ích công Thầy ơn Cô

Lỡ yêu thích nghiệp lái đòChỉ mong truyền dạy học trò thành côngThầy Cô nào có trông mongChúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn..

Dạy từng đứa trẻ thành NhơnTruyền từng bài giảng phấn mòn cổ đauChỉ mong Trò hiểu thật mauCười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừngThầy Cô vẫn dạy trò cưng của mìnhĐến đi từng đứa học sinhAi quên ai nhớ ai nhìn Thầy Cô..

“Qua Sông thì phải lụy Đò”Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưaNgười chèo dẫu có nắng mưaVượt qua sóng dữ, vẫn đưa Học Trò.

Cúi đầu xin lỗi Thầy CôLâu rồi con cũng quên Đò từng đưaChữ đầy sợ nói thêm thừaCông lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn..

29. Cung chúc thầy cô

Chúc mừng thầy cô ở gần xaNiềm vui tràn ngập khắp mọi nhàTình cảm thầy trò nhiều thương mếnẤm lòng đón nhận những bó hoa

Vinh danh cao quý sự nghiệp thầyTận tình giảng dạy sống thẳng ngayGian nan nếm trải tâm vẫn sángVất vả không buông sự nghiệp này

Khó khăn gian khổ không nề hàChông gai thách thức vẫn vượt quaCao quý hơn mọi nghề cao quýChính là nghề giáo ở nước ta

Tài năng cống hiến bấy lâu nayCông lao trời bể của cô thầyGiáo dục thành công bao thế hệRạng rỡ non sông đất nước này.

30. Không đề

Tri thức ngày xưa trở lại đâyÂn tình sâu nặng của cô thầy!Người mang ánh sáng soi đời trẻLái chuyến đò chiều sang bến đây?Đò đến vinh quang nơi đất lạCám ơn người đã lái đò hay!Ơn này trò mãi ghi trong dạ…Người đã giúp con vượt đắng cay!

Trên đây là những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất mà Wiki Cách Làm đã sưu tầm và chia sẻ với các bạn. Hãy chọn ra bài thơ mà bạn yêu thích nhất hoặc dựa vào đó để tự sáng tác ra bài thơ hay, ý nghĩa dành tặng thầy cô kính yêu của mình trong ngày 20/11 sắp tới nhé.