Nhân Sinh Nếu Như Lần Đầu Gặp Gỡ Truyện

NHÂN SINH NẾU NHƯ LẦN ĐẦU GẶPhường.

Bạn đang xem: Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ truyện

GỠ

*

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Tên truyện: Sương mù vây thành.


Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn.

Thể loại: Dân quốc, chiến tranh mãnh, gia đấu, ngược tâm, OE.

Độ dài: 26 chương + 1 phiên ngoại.

Tình trạng: Hoàn - Đã được chuyển thể thành phyên ổn.

(Bài review xin phép được lấy tên phim chuyển thể của truyện.)

______

Giang sơn như họa, đổi lấy bình an của nàng.

Có lẽ một đời của Dịch Liên Khải chính là gói gọn trong mấy chữ ấy.

_

Truyện lấy bối cảnh Trung Quốc thời dân quốc, khi các thế lực quân phiệt lớn nhỏ chia năm xẻ bảy đất nước Trung Quốc, nội chiến liên miên, ngoại quốc rình rập. Giữa chiến tnhãi loạn lạc, liệu có tồn tại thứ tình cảm “nhất kiến chung tình”?

Dịch Gia nắm trong tay quân đội hùng hậu chiếm đóng vùng hành tỉnh Giang Tả, cùng với Mộ Dung Gia ở Thừa Châu và Khương Song Hỉ ở Tây Bắc tạo thành thế chân vạc.

Dịch tam thiếu gia Dịch Liên Khải là nhỏ thứ cha của Giang Tả tuần duyệt sử Dịch Kế Bối. Dịch Kế Bối có tía người đàn ông, con cả Dịch Liên Di vì ngã ngựa gãy xương cột sống nên bị liệt nửa người, bé thứ nhị Dịch Liên Thận hữu dũng hữu mưu nên được phụ thân trọng dụng, con trai út Dịch Liên Khải là nhỏ vợ kế, nổi tiếng chơi bời trăng hoa, không quan tâm tới chính trị, ngoài tài bắn súng cưỡi ngựa thì chẳng giỏi giang gì nên không được thân phụ coi trọng.

Tần Tang là tiểu thư nhà danh gia, vì thân phụ bị người lừa gạt hết tài sản, mẹ vì thế ngã bệnh rồi qua đời khiến cô không thể không gả đến Dịch Liên Khải để cứu gia đình mình.

Ba năm sống phổ biến dưới danh nghĩa vợ chồng, giữa họ có thực sự tồn tại tình yêu?

Dịch Liên Khải yêu Tần Tang, một tình yêu cố chấp đến điên cuồng. Hắn từ nhỏ đã thiếu tình thương của mẹ, mang lại nên khi vào bệnh viện để chữa trị vết thương trên đầu, thấy một cô bé bảy, tám tuổi được mẹ âu yếm, dỗ dành, hắn liền yêu thích. Tình yêu ấy theo hắn lớn lên, dần dần trở thành một loại chấp niệm. Dịch Liên Khải dùng mọi cách để Tần Tang phải gả đến mình. Cha cô phá sản là vì hắn thuê người làm, mẹ cô qua đời một phần cũng là vày hắn. Tình yêu của hắn vừa đáng thương vừa đáng hận, đáng thương vì sự chân thành đến cố chấp, đáng hận vì yêu không đúng cách, khiến cho nhị người mãi mãi phân ly.

Tình yêu của Dịch Liên Khải là cố gắng đẩy cô ra xa thế giới của mình, là nguyện lấy tính mạng đổi lại mang lại cô một đời an yên.

“Nếu như có chuyện gì không hay xảy ra, tôi đã nghĩ nếu tôi chết trong loạn quân tê, em cũng sẽ không phải đau lòng.

Xem thêm: Top 6 Điện Thoại Cấu Hình Cao Giá Rẻ Cấu Hình Cao Cực Hấp Dẫn8

Bởi vì lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, tôi tát em một cái, còn đạp em một đạp như vậy, nếu em nghĩ đến việc tôi chết rồi, cũng sẽ không cảm thấy đau lòng.”*

“Tôi sẽ đáp ứng em, từ ni về sau sẽ không buông bỏ em. Mặc kệ mọi chuyện có tốt tuyệt là xấu, tuyệt đối không bỏ em một mình.”*

“Phu thê chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, cũng giống như cái vòng này vậy. Tôi mệt mỏi rồi, em đi đi.”*

Tần Tang có yêu Dịch Liên Khải không, tôi nghĩ là có, chỉ là tình yêu ấy mong muốn manh đến mức cả nhì người đều không nhận ra. Cô vốn chán ghét một Dịch Liên Khải tính tình thất thường, chơi bời phung phí, coi mạng người như cỏ rác. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Tần Tang cảm thấy Dịch Liên Khải không phải là người xấu. Dù nhị người vừa cãi nhau, hắn vẫn âm thầm giúp cô cứu người. Đêm đông gió rét, hắn vẫn lặn lội về nhà vì sợ cô không ngủ được. Hắn cũng chỉ là một người bình thường, cũng khao khát tình thương. Tần Tang thương hắn, đau lòng vì hắn, muốn bên hắn, Dịch Liên Khải ở đâu, cô ở đấy. Dù Tần Tang chưa một lần thừa nhận tình cảm này nhưng tôi nghĩ tình yêu chẳng phải chính là nhì người cùng nhau, sống cùng sống, chết cùng chết đó ư?

“Đã như vậy, ta cùng hắn ở cùng nhau, nếu đi thì cùng đi.”*

“Nhị ca là anh lớn, nếu lúc trước Lan Pha có không phải đã bất kính với nhị ca, thì ta sẽ nạm hắn chịu tội bất kính đó.”*

Giữa thời chiến loạn, tình yêu của họ chẳng thể nào cất cánh. Cho đến cuối cùng, Dịch Liên Khải không hề tốt biết tình cảm của Tần Tang, cũng không dám ảo tưởng sự đau lòng vào đôi mắt cô lúc hắn đập vỡ đôi vòng là dành mang lại mình. Còn Tần Tang, đến Khi nhận ra tình cảm ấy thì người cô đợi đã không thể trở về được nữa rồi.

_

Gặp gỡ nhau giữa hàng vạn người, âu cũng là một cái duyên. Ở đời có mấy ai đoán biết trước được duyên phận.

Có một thứ tình cảm mạnh mẽ bất chấp không đúng lầm như Mẫn Hồng Ngọc dành mang lại Dịch Liên Khải, tình cảm đầy mâu thuẫn giữa lí tưởng và trái tyên của Lệ Vọng Bình dành đến Tần Tang, sự điên cuồng đến cố chấp của Dịch Liên Khải, và cả tình yêu muộn màng của Tần Tang, cuối cùng đành phải chôn vùi trong gió bão chiến tranh.

Tôi nhớ Khi Dịch Liên Khải còn nhỏ, có một ông thầy tướng số xem bát tự mang lại hắn, nói rằng hắn có mệnh quý vô cùng, nhưng phải tránh bị thương trên mặt mang đến tới mười tám tuổi, nếu không sẽ khó tránh khỏi vạn kiếp bất phục. Có lẽ những lời đó đã thực sự ứng nghiệm. Dịch Liên Khải bị thương trên trán mang đến nên vào bệnh viện, bởi vì đó mới gặp Tần Tang, rồi dẫn tới sự việc sau này. Thế nhưng nếu như không có lần gặp gỡ đó, Dịch Liên Khải đã không còn là Dịch Liên Khải mà tôi biết nữa rồi.

_

“Em tên là gì?”

“Em tên Tần Tang, Tần tang đê lục chi.**”

“Khối kẹo này cho em ăn, ta tên là Dịch Liên Khải.”*

Nếu như lần đầu gặp gỡ…

Nhân sinc vốn dĩ không có nếu như…

______

(*): Trích dẫn vào truyện.

(**): Câu thơ vào bài Xuân tứ của Lý Bạch.