CỐ TIỂU THƯ VÀ KHÚC TIỂU THƯ

Cả buổi tối đều nghe tiếng ho của Khúc Hi Chi.

Bạn đang xem: Cố tiểu thư và khúc tiểu thư

Từ Lúc diễn xong xuôi trở lại khách sạn đến lúc tắm rửa về phòng ngủ nghỉ ngơi, tiếng ho bên tê vách cứ tái diễn liên tục khiến Cố Hi Chi không tài nào ngủ được. Theo Lương Oanh nói thì Lăng Tiêm đã sở hữu thuốc rồi, Khúc Hi Chi cũng đã uống thuốc, nhưng tình trạng hiện tại làm người khác không thể yên tâm.

Đến rạng sáng, Cố Hi Chi cùng Lương Oanh dùng phương thức thảy xúc xắc quyết định xem người nào sẽ đi gõ cửa hỏi thăm cô, kết quả Cố Hi Chi thua trận nên phải ôm chó con đi gõ cửa phòng Khúc Hi Chi.

Dù đã khuya, nhưng mấy phút trước còn nghe phòng bên có động tĩnh, nên Cố Hi Chi cũng không ngại quấy rầy.

Gõ cửa vài cái không thấy ai ra mở, Cố Hi Chi đến là đối phương đã ngủ, vừa muốn chuyển phiên người đi thì nghe tiếng lạch cạch mở cửa.

Bên vào phòng độc một màu đen, nhờ ánh đèn của phòng khách nên Cố Hi Chi mới thấy được người trước mặt. Khúc Hi Chi mặc đồ ngủ, tóc xõa dài có chút tán loạn, ánh đèn chiếu vào, trông cô không được khỏe như mọi khi.

Xem thêm: Lan Phương Và Bạn Trai Tây Cao 2M, Lan Phương Chưa Quên Bạn Trai Tây

"Sao trễ vậy còn chưa ngủ?" Cô tựa vào cạnh cửa nói chuyện, giọng khàn hơn thường ngày một chút.

"Qua xem chị thế nào." Nàng nhìn chằm chằm cô thật lâu, "Chị vẫn còn ho, có cần mời bác sĩ tới khám không?"

"Không nghiêm trọng lắm đâu, chỉ là cảm mạo thôi, đã uống thuốc rồi."

Cô thay đổi góc mặt lúc nói chuyện, Cố Hi Chi dựa vào ánh sáng từ phòng khách thấy gò má cô ửng hồng dị thường, theo bản năng vươn tay lên sờ trán cô một cái, Khúc Hi Chi rụt người về, Cố Hi Chi lại bước lên, "Sao lại nóng như vậy, chị đang phát sốt đúng không?"

Khúc Hi Chi lắc đầu, "Không có gì đâu, em về nghỉ đi." Đang nói chuyện thì định đóng cửa lại.

Cố Hi Chi nkhô giòn chóng bước vào phòng của cô, đặt chó nhỏ xuống sàn mới nói, "Chị ngồi xuống đi, tôi tìm nhiệt kế."

Khúc Hi Chi coi chó bé đi qua đi lại vào phòng, lại nhìn đến bóng lưng Cố Hi Chi, trong người thật sự cảm thấy không thoải mái, rất nkhô giòn dựa vào giường nhắm hai mắt lại.

Cố Hi Chi đo nhiệt độ cơ thể đến Khúc Hi Chi dứt thì có chút khẩn trương, không ngờ cô sốt cao đến ba mươi chín độ, ở nhiệt độ này cơ thể rất dễ bị tổn thương. Cố Hi Chi không dám trì trệ thêm, lập tức để nhiệt kế xuống toan về phòng lấy điện thoại gọi mang lại bác sĩ.

Vừa rời mép giường thì tay nàng bị một lực nhẹ níu lại. Cố Hi Chi cù đầu nhìn một chút, Khúc Hi Chi vẫn dựa vào giường khép hờ hai mắt, thái độ rõ ràng không muốn nàng rời đi.

Bất kể là nhì năm trước xuất xắc hai năm sau này, Cố Hi Chi chưa từng thấy dáng vẻ yếu ớt của cô Lúc ngã bệnh. Bàn tay của cô nóng dọa người, Cố Hi Chi nhìn cô suy nghĩ chốc lát mới nói, "Trong hộp thuốc của tôi có thuốc hạ sốt, tôi lấy thuốc mang lại chị, uống xong xuôi nếu không chuyển biến tốt thì chúng ta gọi bác sĩ được chứ?"