Chọc đến chủ tịch tổng tài

Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116

Hoàn toàn ngây dại! Vào giờ khắc này, đầu óc liền giống như bị người ta dùng tảng đá to đập vào đầu, chợt trống rỗng!Trong mắt anh, thấy là biểu tình ngây ngốc của mình, mà ánh mắt của anh nóng bỏng càng thêm nóng bỏng hơn.".

Bạn đang xem: Chọc đến chủ tịch tổng tài

. . . . ." Liền tranh thủ tay rút về.". . . . . . Tôi muốn đi phòng rửa tay. . . . . ." Nói xong, chợt đứng dậy, chạy ra khỏi gian phòng VIP.Phòng rửa tay của khách sạn, vẩy nhàn nhạt nước hoa hồng. Vòi nước hình đầu rồng bằng bạch kim, mở vòi thật mạnh, hướng trên mặt mình hung hăng dội đi. Dòng nước ấm áp đó không có cách nào làm nguội đi nóng bỏng trên mặt của cô.Xuyên thấu qua tấm gương trang điểm khổng lồ, thấy được một quả táo to đang đỏ rừng rực."Muốn chết! Sao anh ta có thể biết. . . . . ." Liếm cô. . . . . .Cau mày, trong lòng càng thêm kết luận, "Anh ta thật buồn nôn a! Quả nhiên là tên biến thái!"Nghĩ đến mình cùng người đàn ông biến thái như vậy sống chung một chỗ, cả người liền giống như bị điện giật , cả người run rẩy. Làm sao bây giờ ....!từ đây về sau còn có nhiều ngày như vậy, nhiều phút nhiều giây như vậy!Vừa đưa tay vốc một bụm nước hất mạnh vào mặt của mình.Khi trở lại phòng , Tần Tấn Dương ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon màu đỏ bằng da thật, mặt ung dung uống rượu đỏ.Một ánh mắt cực kì quyến rũ, nhìn chăm chú vào cô thật chặt, để cho cô không thở nổi.Đồng Thiên Ái cố giả bộ vô sự, cố gắng tự nói với mình không cần quá để ý ánh nhìn chăm chú càn rỡ đó làm gì.Nhưng mà ở tại một phút đồng hồ sau, cô cũng không nhịn được nữa, than thở. Trên mặt vẻ mặt thống khổ, dường như có người buộc cô vậy."Đủ rồi! Tần Tấn Dương!"Trong lòng Tần Tấn Dương có chút vui mừng, nhưng mà trên mặt lại là trầm tĩnh, nhíu mày, cố ý hỏi, "Thiên Ái, thế nào? Sao? Chẳng lẽ là em còn muốn đút tôi ăn mì sao?"". . . . . ." Ai muốn đút mì cho anh chứ!Đồng Thiên Ái tận lực nâng lên nụ cười, lại rõ ràng cảm nhận được bắp thịt bộ mặt mình co quắp, "Tần Tấn Dương, anh đã ăn no chưa, tôi muốn đi về!"Hai người một trước một sau đi ra khỏi khách sạn, cơn tức giận Đồng Thiên Ái hiển nhiên vẫn còn đang thiêu đốt. Tần Tấn Dương nhìn con nhím nhỏ trước người, nụ cười nơi đáy mắt càng thâm thúy hơn. Ngay tiếp theo, tâm tình cũng tốt hẳn lên.Trong xe Benz,trước sau như một trầm mặc.Đồng Thiên Ái nhìn phía trước, nháy mắt một cái. Nhìn xe chạy qua đầu đường Đài Bắc, những chiếc xe chạy bên cạnh vùn vụt lùi về phía sau.Chợt, ánh mắt nghi ngờ liếc về hướng người đàn ông bên cạnh."Anh muốn mang tôi đi đâu?"Tần Tấn Dương cầm tay lái, nhàn nhạt cười nói, "Em đang sợ sao?"Khinh thường hừ một tiếng, nhưng trong lòng có chút bất an. Nụ cười đắc ý mới vừa thắng lợi kia, hoàn toàn làm xốn xang ánh mắt của cô, hơn nữa nhiễu loạn tỉnh táo vốn có của cô.Đồng Thiên Ái mím mím môi, không nói gì thêm. Xoay đầu hướng bên kia, không muốn liếc anh nhiều hơn một lần nào nữa.Xe Benz chậm rãi đi về phía trước, rốt cuộc lái vào một khu biệt thự xa hoa lộng lẫy.Tần Tấn Dương buông ra giây nịt an toàn, ngắm nhìn người phụ nữ bên cạnh, "Nếu không sợ? Đi theo tôi!"Thang máy dừng ở tầng thứ 18 của khu cao ốc.Đồng Thiên Ái liếc nhìn Tần Tấn Dương, có chút cắn răng nghiến lợi hỏi, "Anh dẫn tôi tới nơi này làm gì?" Chẳng lẽ. . . . . . Anh ta muốn. . . . . . Cái gì cái gì cô. . . . . ."Xem một chút chẳng phải sẽ biết sao?" Tần Tấn Dương mỉm cười với cô, móc ra cái chìa khóa đem cửa phòng mở ra.Nháy mắt cửa rộng mở, Đồng Thiên Ái xẹt qua bóng dáng của anh ta , nghiêng đầu nhìn lại. Cặp mắt trong nháy mắt trừng lớn , đồng tử co rúc lại lại khuếch trương, đôi môi mềm mại, khẽ há hốc, dáng vẻ như không thể tin nổi.Trời ơi! Đây là. . . . . .Trên vách tường treo một bức tranh lớn đến mức có chút dọa người, bốn phía đều dùng khuôn có viền vàng làm giá đỡ.Trong bức tranh đó chỉ có duy nhất một cô gái, bờ lưng hoàn toàn trần trụi, tóc dài che đậy toàn bộ dung nhan, làm cho lòng người mơ màng, trên da thịt trắng nõn, đường cong tinh tế, xuất hiện một nốt ruồi son vô cùng chói mắt.Trên tấm ra giường trắng noãn, một dấu son môi đỏ mọng, lần nữa giọi vào đáy mắt của Đồng Thiên Ái hết sức quen thuộc.Người phụ nữ trong bức tranh đó không phải là ai người khác, lại chính là cô!Đồng Thiên Ái kinh ngạc chạy đến trước bức tranh, chợt quay đầu lại nhìn về phía Tần Tấn Dương.Bức này bức tranh sơn dầu từ đâu tới? Là anh ta sai người vẽ đấy sao?Cái gã biến thái này, lại còn phóng ra lớn như vậy! Anh ta rốt cuộc muốn thế nào a!"Căn bản cũng không có phim! Bởi vì phim, tất cả trong đầu của tôi!" Tần Tấn Dương dựa vào cửa, híp mắt lại, cực kỳ giống như một lão hồ ly gian ngoa xảo quyệt.Trong lòng một trận ác hàn, "Không phải anh muốn nói cho tôi biết, bức tranh này, là anh vẽ đấy chứ?"A di đà Phật a di đà Phật! Ngàn vạn lần không phải a! Nếu quả như thật là như thế này, vậy cô không phải chết chắc rồi sao? Cho dù cô có đạp nát bức tranh này, cũng không thể xóa đi hình ảnh trong óc của anh ta a!Tần Tấn Dương lúc này mới giật giật, đi tới bên cạnh cô, thấp giọng hỏi ngược lại, "Em nói thử xem?""Anh. . . . . . Tôi. . . . . ." Đồng Thiên Ái không biết nên nói gì, hung hăng nhìn anh ta chằm chằm.Anh ta nghiêng người sang, đôi tay cắm ở trong túi quần tây.

Xem thêm: Cách Bày Trí Mâm Ngũ Quả Ngày Tết: Ý Nghĩa, Cách Trình Bày Và Sai Lầm Cần Tránh

Đứng lại ở trước mặt cô, cùng với cô mặt đối mặt.Chợt khẽ cong người xuống, mắt nhìn xuống cô gái trước người cực kỳ giống con nhím nhỏ này, khóe môi không tự chủ cong lên."Bộ dáng của em , đã sớm khắc vào trong đầu của tôi rồi." Ở phía trên đỉnh đầu cô nhẹ nhàng nói.Đồng Thiên Ái theo trực giác lui về phía sau một bước dài, ngẩng đầu nhìn anh. Tâm tình phức tạp, một nửa là chán ghét, một nửa là phiền não.Chợt cúi đầu, trốn tránh ánh mắt của anh ta, đi ra ngoài cửa."Tôi không có nhiều thời gian ở chỗ này xem\" Kiệt tác \" của anh! Tôi muốn đi về! Anh không cần phải tiễn tôi!"Khi cô đi qua bên cạnh anh, Tần Tấn Dương bỗng nhiên đưa tay nắm tay của cô. Nhiệt độ của người anh, theo bàn tay, một đường nhắn nhủ tới bàn tay của cô.Khuôn mặt anh tuấn, có lẽ là do ánh sáng, tròng mắt hiện ra màu nâu nhạt nhàn nhạt."Bắt đầu từ hôm nay, cho đến một tháng sau, cho đến trước khi khế ước kết thúc, em phải ở lại nơi này!" Giọng nam thâm trầm, trầm tĩnh nói.Ở nơi này? Lời của anh ta là có ý gì?Coi cô như những tình nhân trước kia của anh ta, bao dưỡng ở chỗ này? Sau đó cô giống như con chim hoàng yến? Cầm những thẻ vàng kia của anh ta, ngông cuồng sống qua ngày?Đồng Thiên Ái quên phải hất tay của anh ta ra, lạnh lùng nói, "Anh định bao nuôi tôi sao?""Em muốn nghĩ như thế, tôi cũng không phản đối." Tần Tấn Dương hời hợt nói.Chợt cúi đầu, nhìn về phía bàn tay bị anh nắm chặt.Không giống những cô bạn gái lúc trước của anh ta,tay các cô nàng ấy mềm mại tự phụ. Nhưng tay của cô rất nhỏ, ngón tay cũng rất mảnh khảnh. Lòng bàn tay, có chút thô ráp .Cái đó chính là. . . . . . Vết chai. . . . . .Giống như là cảm thấy lòng bàn tay khác thường, Đồng Thiên Ái vội vàng rút tay ra.Có chút sợ hãi đưa tay giấu đến sau lưng, không để lại dấu vết nhẹ nhàng phủi phủi, cố gắng muốn làm tan đi nhiệt độ lưu lại ở lòng bàn tay.Tần Tấn Dương đem lấy hành động mờ ám của cô nhìn ở đáy mắt, hồi tưởng lại báo cáo của Quan Nghị, trong lòng đã sáng tỏ tất cả.Mười sáu tuổi bắt đầu cuộc sống một mình, tất cả học phí ở đại học đều dựa vào mình đi làm kiếm được . Thậm chí, mỗi tháng còn gửi tiền về Cô Nhi Viện.". . . . . ." Muốn nói những gì, đột nhiên phát hiện mình có chút nghẹn lời.Đồng Thiên Ái ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, từ trong ánh mắt của anh ta nhìn ra một tia thương hại. Từ nhỏ sống ở trong hoàn cảnh phức tạp, đã thấy rất nhiều ánh mắt phong phú.Cô làm sao lại không hiểu, ánh mắt của anh ta đại biểu cho cái gì.Con nhím có gai, đều chỉ là vì bảo vệ mình. Cho nê n. . . . . ."Anh muốn nói gì! Chẳng lẽ không phải anh muốn bao nuôi tôi sao? Như vậy anh kêu tôi ở nơi này làm gì? Hay anh muốn tôi ở lại chỗ này làm người phụ nữ của anh? Hay làm người làm của anh cũng được a!"" Tần Đại tổng giám đốc anh muốn thế nào mới hài lòng thừ cứ giày vò tôi thế ấy đi!"Âm điệu bình tĩnh, nhưng vẫn khiến cho Tần Tấn Dương cảm nhận được cô có chút kích động cùng giễu cợt.Sống 28 năm, đối với những thứ từ thiện, sự nghiệp công ích kia làm cũng không ít. Nhưng bây giờ đột nhiên manh động ái tâm, dường như có chút buồn cười.Nhưng, đích thực đã bị cô mềm hoá rồi.Dưới ánh nhìn chằm chằm của cô, vươn tay, đem lấy cả người cô đang căng lên tự phòng vệ ôm vào trong ngực của mình."Tần Tấn Dương! Anh làm gì đấy! Mau buông tôi ra!" Giùng giằng muốn thoát khỏi trói buộc của anh, lại phát hiện mình căn bản không phải đối thủ của anh.Tức giận, miệng mắng to, "Biến thái chết tiệt! Còn không buông tôi ra!""Suỵt!" Anh hoàn toàn cũng không đem chút phản kháng yếu ớt của cô để ở trong mắt, ở bên tai cô nhẹ nhàng suỵt một tiếng."Em đừng lộn xộn nữa! Mặc dù tôi đã hứa với em, một tuần lễ sẽ không đụng vào em, Nhưng nếu như em cứ tiếp tục lộn xộn như thế này, tôi sẽ không dám bảo đảm lời hứa của tôi rồi ! Dĩ nhiên, em cũng có thể thử một chút!""Anh. . . . . ." Mặc dù giọng điệu của anh êm ái, nhưng Đồng Thiên Ái biết anh tuyệt đối không có bất kỳ ý tứ đùa giỡn nào.Cảm nhận được nhiệt độ của người anh, đang từng chút một dâng cao , Đồng Thiên Ái quả nhiên lại không dám động. Chỉ sợ sơ ý một chút, chạm phải khối thuốc nổ.Thân thể cứng ngắc, an tĩnh bị cánh tay của anh giam cầm, mặc cho anh ôm.Tần Tấn Dương tựa đầu chôn sâu ở cổ của cô, ngửi được mùi thơm nhàn nhạt kia, tham lam hít sâu vào.Ở bên cổ của cô, phun ra hơi thở nóng rực, thanh âm cũng khàn khàn dị thường, "Em dùng loại nước hoa gì.""Hả? . . . . . . À! . . . . . . Nước hoa? . . . . . .""Tôi không mua nổi nước hoa! Tôi dùng sữa tắm tiện nghi, 30 đồng một bình lớn! Đủ tôi dùng thật lâu!" Đồng Thiên Ái suy tư trả lời, cũng không có cảm thấy bất kỳ khó chịu gì."Sữa tắm sao? Ừm!" Tần Tấn Dương không có nói thêm gì nữa hít thật sâu mùi thơm cơ thể của cô.Thời gian thật lâu, ai cũng không nói gì.Ở trước bức tranh thật to kia, anh ôm ấp lấy cô. Thân hình cao lớn, ôm ấp lấy thân thể gầy yếu của cô. Tay của anh vòng quanh phần lưng của cô, cách quần áo, tinh tường vuốt ve sống lưng của cô.Chợt vươn tay kéo tay của cô qua, dắt cô đi ra ngoài cửa."Đi đâu thế?" Đồng Thiên Ái bị anh dắt đi như vậy, , theo dõi bóng lưng của anh, không nhịn được hỏi.". . . . . ." Trầm mặc.Chưa từ bỏ ý định, hỏi tiếp, "Rốt cuộc đi đâu!"Tiếp tục giữ vững trầm mặc, ". . . . . ."Có chút tức giận, lôi cả tên cả họ ra hỏi, "Tần Tấn Dương! Rốt cuộc đi nơi nào!"Dường như là bị hỏi đến phiền, có lẽ càng thêm trong lòng cũng sớm đã muốn làm như vậy. Anh đột nhiên xoay người, chạm vào môi của cô, chỉ dùng một tay phủ ở mặt của cô, hung hăng hôn.Tách ra hàm răng của cô, nhẹ nhàng cùng với lưỡi của cô chơi đùa ửng hồng của.Nhìn thấy khuôn mặt cô, sau một giây thu lại nụ hôn này.Ngón tay xoạt qua lại trên gương mặt của cô, nhìn càng thêm trở nên đỏ thắm, lúc này mới ngừng động tác.thấy gương mặt của cô bởi vì mình vuốt ve mà"Về sau không cần hỏi tôi vấn đề này nữa! Lúc tôi dẫn em đi, em chỉ cần đi theo tôi là được." Thanh âm dịu dàng, lại lộ ra một tia uy tín.Đồng Thiên Ái cắn môi, khi anh xoay người, một bàn tay khác còn để trống lặng lẽ lau chùi môi của mình.Giống như là muốn lau đi nụ hôn của anh, hoặc là đang thống hận anh lạm tình. Nghĩ đến một tuần lễ về sau, còn phải cùng hắn..... . . . . . . Da đầu một trận tê dại, lại không dám suy nghĩ thêm gì nữaTrở lại căn chung cư của Đồng Thiên Ái, Tần Tấn Dương cũng không có xuống xe.Anh ngồi ở trong xe Benz, đưa tay mở ra một bên cửa xe, dặn dò nói, "Tôi ở chỗ này chờ em! Thu dọn xong lập tức đến ngay! Không nên nói nữa chữ không, trừ phi em muốn Cô Nhi Viện biến mất."Đồng Thiên Ái không đáp lại, thẳng nhảy ra khỏi xe, chậm chạp đi về hướng khu chung cư.Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, Tần Tấn Dương ngồi ở trong xe, nhìn bóng dáng cô dần đi xa.Sau đó ngẩng đầu lên, tầm mắt dường như kèm theo cô, một đường bay thẳng tới lầu cuối của khu chung cư.Ước chừng qua hơn 10′ sau, Đồng Thiên Ái mang theo ba lô tùy thân của cô, trong tay còn đang cầm một túi giấy thật to. Có lẽ là bởi vì vội vàng, nên ngay cả tóc cũng hơi có chút xốc xếch, cứ như vậy xuất hiện trong tầm mắt của anh.Mở cửa xe, ngồi vững vàng, nhìn về phía trước, kiên định nói, "Lái xe đi."